Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Đâm em đi! Nhưng đừng bằng dao sắc,
Hãy đâm bằng ánh mắt... sát tim em.
Bằng hơi thở rát bừng nơi ngực thắt,
Bằng môi mềm... run rẩy đến êm đềm.

Em đã sống — như cành hoa khép lại,
Chỉ đợi tay anh đến mở trần đời.
Từng mạch máu trong người em cháy mãi,
Khát nhát đâm từ một kẻ… không rời.

Đâm đi anh! Cho tan hoang thân xác,
Cho em đau mà được sống lần đầu.
Mỗi vết chạm là một lần gào khát,
Mỗi cơn run là một kiếp nguyện cầu.

Yêu là thế! Là cuồng si tận cốt,
Là dâng trao cả máu thịt hồn mê.
Là để anh đâm trọn vời, không xót,
Và chết đi — mà vẫn muốn quay về...