Quê nhà
trừ tịch năm ngoái
lần đầu tiên trong tối
nhận ra mình rõ nhất:
- Kẻ đánh rơi vật hộ mệnh khi cố nhảy qua hẻm vực
tiếc nuối tin yêu lăn tròn vô định dưới đáy thung sâu
lỡ may đời bằng thứ chỉ dễ đứt
mọi thứ khâu vá không kịp
nhưng không thể bắt đầu bằng chiếc áo mới...
Bọn lữ hành đã đến chỗ rẽ lối
ánh trăng nghiêng về phía họ
gió mưa họ muốn nắm giữ
trơ trọi cơn mơ nương náu giấc ngủ theo về
Chợt biết
Khi trút hết những quang gánh
càng nặng nhọc
trên đường
Rồi bùn đất dậy hương yêu dấu
rồi bàn chân bám víu những bàn chân
gì đã mất gì cũng mất
hãy cất bước
trên
con
đường...
Sau giao thừa năm cũ
vội vàng chân bước nắng xuân
nắng xuân ấm ấp và quyến dụ đến nỗi
tôi lỡ bỏ quên chính mình ngay lúc bóng đêm tan
Năm nay hồi hộp quá
biết còn được gặp tôi trong trừ tịch một quê nhà?!…
Tập thơ Thiên di, NXB Hội Nhà văn, 2014
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.