Chân trời bỗng rung lên niềm gọi khẽ
từ áng mây trôi
mỗi hoàng hôn thường dự báo điều tan biến
tôi tựa bờ cỏ đất ngóng xa khơi…
Có chăng ráng chiều, còn đâu phù vân, vương chi tơ trời?
người bảng lảng giấc mơ sương khói
tôi khuất lấp dấu chân không nói
mưa tự mười phương mưa về.
Đã trót hẹn cùng sơn khê
tự do là nỗi ám ảnh
là sắc cầu vồng sau cơn giông lóng lánh
để mây và tôi cùng vấp té nẻo thung ngàn …
Mây ngàn năm mây lang thang
tôi tìm bến nào mây đỗ?
bờ cỏ đất chiều nay ngang trời sóng vỗ
thương sững sốt
nhịp mây bay
mùa hạ trắng không cùng…
Tập thơ Chân trời, NXB Đà Nẵng, 2002
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.