Thiên di là không ngủ
đường bay sẽ rất dài
phương Nam mờ xa lắm
một mình hay cùng ai
Mắt vừa toan chợp mắt
cánh chao lạc bầu trời
đường bay không dấu vết
mỗi người bay một nơi
Lòng rụng xuống cố hương
nở rưng rưng ngấn lệ
núi đồi thành bóng mẹ
đậu trong bờ khói sương
Người buộc tôi sợi chỉ
bên bờ ao nhà mình
sao không là nước đục
khỏi ngóng trời rộng thênh
Cuộn mình vào bùn đất
ôm giấc mơ nghìn trùng
để mặc cho đôi cánh
vẫy vùng trong mông lung
Đâu chỉ là giá rét
đâu chỉ vì nắng mai
mùa mùa qua ngắn ngủi
lỡ trót yêu dặm dài
Côn trùng reo tiếng lạ
hạt lúa người lạnh tê
gửi thân vào thiên lý
bay đi để bay về...
Tập thơ Thiên di, Nxb Hội Nhà văn, 2014
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.