Thơ » Việt Nam » Cận đại » Nguyễn Mộng Bạch
Đăng bởi hongha83 vào Hôm qua 13:24
峭壁懸岩幾萬重,
化生何處問仙蹤。
消磨塵劫依玄鶴,
叫吒雲煙起白龍。
奇句摩崖千古石,
禪心了徹一聲鍾。
慇懃遙想山靈意,
三月嵐花未改容。
Tiễu bích huyền nham kỷ vạn trùng,
Hoá sinh hà xứ vấn tiên tung.
Tiêu ma trần kiếp y huyền hạc,
Khiếu trá vân yên khởi bạch long.
Kỳ cú ma nhai thiên cổ thạch,
Thiền tâm liễu triệt nhất thanh chung.
Ân cần dao tưởng sơn linh ý,
Tam nguyệt lam hoa vị cải dung.
Vách đá nhấp nhô cheo leo vạn trùng
Biết kiếm dấu tiên nơi xứ hoá sinh nào đây
Kiếp trần mất hút như chim hạc đen huyền thoại
Tiếng con rồng trắng gầm rống trong khoảng khói sương
Vạt núi khắc vào đá ngàn năm, câu thơ lạ
Một tiếng chuông ngân xuyên thấu tấm lòng thiền
Ngẫm ngợi sâu xa cái ý linh thiêng của đá
Vẻ núi non cả ba tháng vẫn chưa hề biến đổi
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Vách đá cheo leo mấy vạn trùng,
Nơi nào tìm được dấu tiên không.
Mất tăm trần kiếp như huyền hạc,
Xa thẳm mây sương tiếng bạch long.
Vạt núi khắc thơ vào đá cổ,
Tâm thiền thấu rõ một hồi chung.
Ân cần xa nghĩ non thiêng ý,
Vẻ núi ba trăng nét vẫn đồng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.