Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lãm Thắng
Đăng bởi Nguyễn Lãm Thắng vào 01/05/2025 10:14
Lại về quê mẹ chiều nay
Nắng màu vỏ chuối vừa hây hây vàng
Gãy rồi một chuyến đò ngang
Dòng sông cạn đáy, buồn càng buồn hơn
Chừng nghe tiếng quạ đầu thôn
Nỗi bơ vơ, lạc giữa cồn, đầu thung
Đường chiều như đất mới nung
Bàn chân đói, giữa vô cùng hoang vu
Một ngày như thể thiên thu
Tiếng ve khan giọng phía phù sa đau
Mẹ rưng nửa ngấn lệ nhàu
Bên song xào xạc một tàu chuối khô
Núi non lạnh đến mơ hồ
Hùng thiêng còn vọng bên bờ đá xanh?
Gió lùa mấy sợi mong manh
Hiu hiu, trắng xoá mấy nhành khói nhang
Đàn trâu thả bước muộn màng
Hoàng hôn đổ xuống hai hàng lau thưa
Lòng đau như tiếng chuông chùa
Giấc mơ còn thiếu mà thừa chiêm bao
Nhìn đâu cũng thấy một màu
Bóng chiều đồng ấu, nỗi đau trưởng thành
Quê chừ đã hết chiến tranh
Bao nhiêu vết sẹo mới thành thiện lương?!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.