Thơ thành viên » Nguyễn Ba Th » Trang thơ thành viên » Thơ tự do
ngồi nghiêm ngắn
hướng về phía bình minh
mắt chối từ ánh sáng
thở nhẹ và sâu
ta từ tốn cảm nhận hơi sương sớm
và rồi cũng không còn khả năng cảm nhận
một tiếng chim rừng rơi thẳng vào hồn
ta như chiếc bình rỗng không
hay như chiếc bình chứa đầy buổi sáng?
tiếng róc rách trong veo từ nguồn suối lạnh
mùi hương đầu tiên của vài bông huệ trắng
ngấm vào ta như không hề ngấm
đêm qua
ta nghiêm ngắn ngồi quay vào tĩnh lặng
chối bỏ hết
cả ánh sáng, cả những gì hoan động
đêm qua
đêm thật sự là một đêm mười tám
thanh thản nhẹ nhàng,
cái mười tám của đêm...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.