Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Bảo Chân » Chân trần qua vệt rét (1999)
Đăng bởi hongha83 vào 09/05/2025 10:50
Cũng đành mắc nợ trời xanh
Trả bao nước mắt chẳng thành trăm năm
Phải duyên thì ngược lên ngàn
Vấn vương với núi thở than với rừng
Rời non an ủi cánh đồng
Hoá mưa tình tự nặng lòng đất đai
Đền cho biển thẳm sông dài
Phận mây dù có lạt phai cũng đành!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.