Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Bính » Người con gái lầu hoa (1941)
Có một nàng tiên đan áo len,
Nàng tiên đẹp nhất của làng tiên,
Ô hay! Lòng cứ làm sao ấy ?
Có phải là yêu? Hỡi Tú Uyên!
Còn biết thương ai, biết nhớ ai!
Nhớ thương nàng mãi, nhớ thương hoài.
Làm sao, mà nhớ mà thương thế?
Ngõ quanh trăng vàng muôn cánh mai.
Làng tiên mỗi lúc một xa xôi,
Trông lại mơ hồ mai trắng thôi.
(Mai trắng như lòng trinh trắng ấy
Mà tôi mơ tưởng đến muôn đời).
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.