Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới bảy chữ
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm qua 20:42

Gửi chị Trúc

Sóng hồ Ba Bể dâng cao quá!
Con trạch Ngân Hà vỡ tứ tung.
Chị ạ! Làm sao em cứ thấy,
Chị buồn như lúc chị sang sông?

Em thấy hình như chị khóc luôn,
Mấy ngày môi chị biệt ly son,
Buồn không trang điểm, buồn không nói,
- Ai đã làm cho chị Trúc buồn?

Em hỏi vì sao? Chị lặng yên,
Để lời em hỏi chịu vô duyên.
Nhưng rồi chị kể loanh quanh mãi,
Em mới hay rằng chị đã ghen.

Em không trách chị, nhưng mà thương,
Nào có gì đâu, chuyện rất thường.
“Người ấy”, con thuyền phiêu lãng ấy,
Vô tình đã ghé bến Tầm Dương.

Chị bảo: “Lòng người dễ đổi thay,
Ai thèm nghĩ đến chúng mình đây.
Trong đêm dài đó bao nhiêu chuyện,
Ai đã ôm đàn, ai đã say...”


Chị có yêu thì chị mới ghen,
Ai mà trách chị được, nhưng xin,
Chị đừng khóc nữa, đừng buồn nữa,
Chả có bao giờ người ấy quên.

Người ấy yêu thương chị nhất đời,
Em tin như vậy tự lâu rồi.
Tình cô kỹ nữ bên sông đã,
Tàn lạnh khi thuyền thương khách xuôi.

Và cả tâm hồn “người ấy” đã
Xuôi về bến chị tự ngày xưa.
Cho nên chàng áo xanh đêm ấy,
Thức đến tàn canh vẫn thấy khô.

Bởi ngẫu nhiên hay bởi lạc đường,
Người cho thuyền ghé bến Tầm Dương.
Trọ qua đêm ấy, song “người ấy”,
Với chị đêm nào cũng nhớ thương.

Ai cấm người đi buổi chợ đông?
Cầm sào vô định ở ven sông.
Mà ai quên được nàng Tô Thị,
Đứng mãi đầu non ngóng bóng chồng.

Chị hãy nghe lời em bé đây,
Hết buồn hết khóc tự hôm nay.
Vui lên chị ạ! Rồi đan áo,
Em thấy cây vườn sắc lá thay.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]