Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi NGUYÊN AN BÌNH vào 19/07/2020 16:44

Chẳng phải loài hoa nào cũng níu giữ mùi hương
Níu cả nhớ thương đi qua quãng đời trai trẻ
Níu bước chân ai ngập ngừng khi mùa đông về lặng lẽ
Nhưng cũng rất vội vàng trong nắng quái chiều phai.

Và hương hoa đào ủ trong từng sợi tóc em bay.
Bỗng dưng làm ngọn gió đan chùng chình đến vội
Tiếng chim gù em ơi hình như trên mái ngói
Xao động chút buồn neo giấc ngủ đầu đông.

Anh thấy mùa hoa đào giấu trong mắt em trong
Giấu cả bão dông cho những ngày mưa sắp tới
Còn đâu ánh mắt em như dịu dàng muốn nói
Anh bỗng rùng mình ngỡ lạc chốn liêu trai.

Có phải em ngồi ngắm hoa đào vừa nở sáng nay
Lại hãi sợ ngày mai biết đâu không còn nữa
Sợ những cánh đào phai sẽ rụng đầy trước cửa
Bên bờ Xuân Hương, nhuộm cả nước Tuyền Lâm.

Hay em sợ tình yêu không còn chỗ ở trong anh
Nên buồn đeo suốt cả chiều lại ngẩn ngơ đến tối
Mắt nai con ngác ngơ ngập ngừng trông đến tội
Lãng đãng sương mù mong ngày có chút nắng lên.

Sắc hoa đào bừng lên trên sắc áo anh nào quên
Ngày sắp hết trên ngọn đồi thênh thang gió
Những cánh hoa đào thả trên vai em bỏ ngỏ
Chao rụng xuống hồ hồng cả cõi thiên thu.


21/02/2020