Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đình Thi » Trong cát bụi (1992)
Đăng bởi hongha83 vào 30/01/2017 16:25
Chiều lạnh cóng, vườn cây vắng tanh, gió thổi bay lao xao những chiếc lá rụng trên mặt cỏ
Những chiếc lá nâu, đen, rách quăn queo
Đâu những ngày xuân, chúng ta xoè biếc đón về ríu rít những đàn chim
Những buổi trưa hè, chúng ta um tùm che mát cho người đi đường mồ hôi nhễ nhại
Những chiều thu nhẹ trong, chúng ta thắp vàng trên đầu bao đôi người yêu
Đến hôm nay, gió bấc đã dứt chúng ta, ném xuống đất bụi
Chiều lạnh cóng, những chiếc lá rụng bay lao xao trong vườn cây
Ai bé nhỏ vừa đi tới
Giữa gió buốt, chú bé lụi hụi xuýt xoa, loạt xoạt, loạt xoạt, chiếc chổi tre quét trên mặt cỏ
Sắp tối rồi. Chú bé ôm từng ôm lá nén vào chiếc bao tải dần căng phồng
Đi đâu, chú bé vác bao tải to, trên con đường đầu ô bụi bặm
Đây rồi, dưới mái bếp tranh, chú bé ngồi vốc từng nắm lá khô nhóm lửa, đặt nồi cơm, đợi mẹ đi làm về
Khói hắc hắc thơm thơm bay lên
À, à, vậy chứ, - những chiếc lá reo phù phù, nhảy nhót
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 ngày 11/06/2026 10:20
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺
vào 11/06/2026 10:25
Có 1 người thích
Nguyễn Đình Thi không chỉ là một nhà văn, nhà nhạc hoạ tài hoa mà còn là một hồn thơ có sự kết hợp nhuần nhị giữa chất trữ tình đằm thắm và chiều sâu triết lý sâu sắc. Bài thơ xuôi Những chiếc lá là một minh chứng tiêu biểu cho phong cách ấy. Qua hình tượng những chiếc lá trải qua bốn mùa và điểm kết thúc nơi bếp lửa nghèo, tác giả đã dệt nên một bài ca cảm động về sự hiến dâng, vòng đời của vạn vật và tình người ấm áp giữa mùa đông lạnh giá.
Mở đầu bài thơ, Nguyễn Đình Thi đưa người đọc vào một không gian đậm chất hội hoạ nhưng đượm buồn của một chiều đông:
Chiều lạnh cóng, vườn cây vắng tanh, gió thổi bay lao xao những chiếc lá rụng trên mặt cỏKhông gian được khắc hoạ bằng những tính từ mạnh: ”lạnh cóng”, ”vắng tanh”. Trên cái nền u ám ấy, hình ảnh những chiếc lá hiện lên thật tội nghiệp: ”nâu, đen, rách quăn queo”. Đó là hình ảnh thực của thiên nhiên khi sang đông, nhưng cũng là ẩn dụ cho sự tàn phai, sự già nua và điểm cuối của một kiếp sống.
Những chiếc lá nâu, đen, rách quăn queo
Đâu những ngày xuân, chúng ta xoè biếc đón về ríu rít những đàn chimTừ ”xoè biếc” gợi lên sức sống thanh xuân mơn mởn, lá mở lòng ra để làm tổ, làm bạn với âm thanh ríu rít của sự sống.
Những buổi trưa hè, chúng ta um tùm che mát cho người đi đường mồ hôi nhễ nhạiỞ đây, chiếc lá mang giá trị của sự sẻ chia, chở che cho những nhọc nhằn của con người.
Những chiều thu nhẹ trong, chúng ta thắp vàng trên đầu bao đôi người yêuĐộng từ ”thắp vàng” cực kỳ khơi gợi, biến sắc lá thu thành những ngọn đèn hạnh phúc, chứng kiến và tôn vinh tình yêu đôi lứa.
Ai bé nhỏ vừa đi tớiSự xuất hiện của chú bé mang lại hơi ấm của sự sống con người. Các từ láy tượng hình, tượng thanh như ”lụi hịu”, ”xuýt xoa”, ”loạt xoạt” được tác giả sử dụng rất đắt. Nó vừa gợi lên cái lạnh cắt da cắt thịt mà chú bé phải chịu đựng, vừa ca ngợi sự chăm chỉ, cần mẫn của một đứa trẻ nhà nghèo.
Giữa gió buốt, chú bé lụi hịu xuýt xoa, loạt xoạt, loạt xoạt, chiếc chổi tre quét trên mặt cỏ
Đây rồi, dưới mái bếp tranh, chú bé ngồi vốc từng nắm lá khô nhóm lửa, đặt nồi cơm, đợi mẹ đi làm vềBếp lửa hiện lên dưới ”mái bếp tranh” nghèo xơ xác nhưng lại tràn ngập tình yêu thương. Chú bé nhóm lửa nấu cơm để ”đợi mẹ đi làm về”. Đây là một nét đẹp văn hoá, một biểu hiện thiêng liêng của tình mẫu tử và lòng hiếu thảo.
Khói hắc hắc thơm thơm bay lên
À, à, vậy chứ, - những chiếc lá reo phù phù, nhảy nhót
Bình luận nhanh 18
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.