Bảo rằng: “Hoa dáng như tim vỡ.
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!”
(Hai sắc hoa ti gôn – thơ T.T.Kh.)
Bảo đừng nhớ, cũng đừng thương.
Rằng quên đi những đoạn trường em ơi.
Hoa tàn, nhuỵ rữa, cành rơi.
Dáng ai khuất nẻo xa vời vợi xa.
Như hoàng hôn tím nhạt nhoà.
Tim yêu lỗi nhịp phôi pha một thời.
Vỡ rồi…! Tàn giấc mộng rồi!
Anh còn phiêu dạt nổi trôi cuối ngàn.
Sợ đàn dạo khúc ly tan.
Tình xưa thôi cũng buồn man mác buồn.
Ta thân phận mỏng cánh chuồn.
Cũng mờ mịt hướng biết nguồn nơi đâu.
Vỡ tan ước vọng ban đầu.
Thôi tình ta đã qua cầu gió bay!
Đăng bởi DTNg vào 31/08/2014 08:13
Có 1 người thích
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.