Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Lục bát
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Nguyễn Dũng vào 22/03/2009 07:22, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 22/03/2009 07:37

Trời không lạnh lắm nhưng buồn
Tre rơi vài lá bên cồn hiu hiu...
Bóng xưa khuất với mây chiều,
Giờ đây thôi hẳn nước bèo xa nhau
Giờ đây dưới ngọn đèn dầu
Trông ra mây trắng rũ màu tóc tang.
(Hay gì đời lắm đau thương,
Mà toan chuốc mãi đoạn trường vào thân)
Nhưng than ôi! Đã bao lần
Bút run run viết những vần chia ly.
Soi gương thêm tủi dung nghi,
Thu về còn dấu, xuân đí không lời.
Muôn hoa héo một nụ cười;
Bên tôi đang có một ngưòi ra đi.
Ra đi không hẹn ngày về,
Xe tang chầm chậm... bốn bề mông mênh...
Mười năm sống giữa kinh thành,
Trà thơm thế sự, ngọc lành văn chương.
Bạn, tôi lòng sáng như gương
Nghĩa ngang sơn hải, tình thường bèo mây
Dặm xa in bóng hoa gầy
Chia tay năm ấy vào ngày mộ thu
Sang nam cánh nhạn mịt mờ,
Non cao, biển rộng, mây hờ hững trôi...
Từ tôi lận đận bên trời
Mảnh thư thường ký tên người gửi thăm.
Ngày về tìm đến cố nhân
Lầu thơ hoa rụng mấy lần rêu phong;
Hài thêu rén bước ngại ngùng
Cánh song chợt hé...vô cùng bâng khuâng;
"- Than ôi! Dằng dặc đường trần.
Chị đi, đâu ngỡ một lần về đây!"
Vội mời trở gót lầu tây
Chia ngôi chủ khách, hỏi ngày ra đi.
"- Phiêu linh đời có vui gì
Bao nhiêu lờ lãi đem về là đây
Gió sương với tập thơ này,
-Trần ai ghi những bóng mây hững hờ"
Mỉm cười, bạn đở tập thơ;
"- Nhiều tài hoa lắm nên thừa đắng cay
Riêng buồn ngày chị về đây
Than ôi! Lại chính là ngày tôi đi."
Tim đành gạch vết chia ly
Bạn nơi khách địa, tôi về cô thôn.
Sông hồ vó ngựa đã chồn
Chiều xuân muộn ấy vừa tròn nữa nơi
Trở về, bạn vội đến thăm
Giữa khi tâm sự bội phần xót xa,
Rằng: "- Nên trân trọng thần [?]
Quá ra khi nữa biết là làm sao?"
Gượng vui, thầm gạt lệ trào
Mặc cho năm tháng trôi vào tịch biên
(Tình ai như quán chợ chiều
Tình tôi vườn quạnh lại nhiều gió mây
Cành lan thoang thoảng hương thơm
Khói trầm cho ngát mà chờ trăng cao
Có khi trông dõi ngàn sao
Buồn nghe tám nẻo xạc xào lá rơi
Có khi thức trắng đêm dài,
Nước cờ thua, phải vô tài mà thua
Có khi họp mấy bạn thơ,
Nhắp trà nghe khách so tơ não nùng
Mảng vui nghĩa bạn mênh mông
Nét thơ chưa ráo mà lòng đã say
Đâu ngờ khói lữa mờ bay
Tôi về thôn cũ đếm ngày tháng qua
Vui xưa khuất bóng tre già,
Đêm đêm ngắm dải Ngân Hà sầu thêm

* * *

Chim kêu ba tiếng ngoài thềm,
Sớm mai tiếp được một tin chả lành;
Bạn nơi bệnh viện bỏ mình.
Hỡi ơi! Mây trắng hoá thành màu tang!
Đau thương ngờ trước bẽ bàng,
Có linh! Nhận lấy hai hàng lệ tuôn...

* * *

Tre rơi vài lá bên cồn,
Trời không lạnh lắm, nhưng buồn hiu hiu!


Kính viếng hương hồn bạn Lê Thanh.

Nguồn: http://www.vietlyso.com/f...ead.php?t=1463&page=4