Bình luận nhanh 9

Bob Nguyen19/03/2023 09:12
sửa lỗi đánh chữ sai. ...diệt lũ kình.
Bob Nguyen19/03/2023 09:09
Tuyệt. than ôi! Ngày nay con cháu nào ai biết, Vượt bắt bằng côn, diệt lũ khình.
Đức Thịnh Bùi28/01/2021 14:40
HẬN TÌNH Điện Ngọc bơ vơ chốn dặm dài Tình chàng ý thiếp hận trần ạ Năm canh lẻ bóng sầu nhung nhớ Xa cách dặm trường tình nhạt phai. 27/1/2021
Đức Thịnh Bùi28/01/2021 14:38
HẬN TÌNH
Trần Hiển20/12/2020 15:52
Con đường con phố khắc tên người Lần giở cảo thơm sử sáng soi Trưng nữ cưỡi voi thù bạt vía Sáu nhăm thành hạ giặc tơi vời Nga mi ngọn núi hai tay nhổ Tô định dẹp yên một góc trời Dấu cũ cột đồng tìm chẳng thấy Đền thờ trưng nữ bóng trăng soi
Nguyễn Đức Thụ26/07/2020 02:07
Đây là bài thơ Đường luật trường thiên, có số câu luôn là bội số của số 4... Nói Ải bắc là nói khái quát, nói cái cửa ải ở biên giới phía bắc của cương vực nước ta thời cổ đại. NỮ HOANG THƠ ĐƯỜNG LUẬT CUOIS TK 20 NGÂN GIANG thông minh lắm lắm.
Đức Thịnh Bùi04/02/2020 15:56
Bài thơ này đâu phải là thơ đường, sao các vị cứ ép vào thể loại thơ đường.Nên nhớ thơ đường có 5 thể loai - thất ngôn bát cú - ngũ ngôn bát cú - Thất ngôn tứ tuyệt - Ngũ ngôn tứ tuyệt - Yết hậu. TRUNG…
Le Huy10/08/2019 21:31
(*) Bài thơ của nữ sỹ Ngân Giang đọc thoáng thì hay... nhưng không rõ 2 ý: 1/ HBT đánh giặc cưỡi ngựa hay ... voi? 2/ từ Ải bắc như chỉ Ải Nam quan biên giới Việt Trung... thực ra cương vực nước Trung…
Duc Huynh17/03/2019 09:20
Hay quá là hay,không còn gì để bình luận.

Thù hận đôi lần chau khoé hạnh
Một trời loáng thoáng bóng sao rơi
Dồn sương vó ngựa xa non thẳm
Gạt gió chim bằng vượt dặm khơi

Ngang dọc non sông đuờng kiếm mã
Huy hoàng cung điện nếp cân đai
Bốn phương gió bão dồn chân ngựa
Tám nẻo mưa ngàn táp đoá mai

Máu đỏ cốt xong thù vạn cổ
Ngai vàng đâu tính chuyện tương lai
Hồn người chín suối cười an ủi
Lệ nến năm canh rỏ ngậm ngùi

Lạc tướng quên đâu lời tuyết hận
Non hồng quét sạch bụi trần ai
Cờ tang điểm tướng nghiêm hàng trận
Gót ngọc gieo hoa ngát mấy trời...

Ải bắc quân thù kinh vó ngựa
Giáp vàng khăn trở lạnh đầu voi
Chàng ơi, điện ngọc bơ vơ quá,
Trăng chếch ngôi trời bóng lẻ soi


1939

Bài thơ diễn tả nỗi cô đơn, lạnh lẽo của người nữ anh hùng chạnh nhớ tới chồng mình sau chiến thắng.

Bài thơ này liên quan tới một giai thoại về cái chết của thi sĩ Đông Hồ. Theo sách Núi mộng, gương hồ (quyển 2, NXB Trẻ, 1998, tr. 115-116) do Mộng Tuyết, người vợ cuối đời của ông, xuất bản thì các sinh viên dự lớp tại Đại học Văn khoa Sài Gòn vào ngày 25-3-1969 đều tin rằng khi đang bình giảng bài thơ Trưng Nữ Vương này, vì quá xúc động trước vẻ đẹp của thơ, nên thầy Đông Hồ đã bị đột tử (tai biến mạch máu não) ngay trên bục giảng đường.