Sớm sang sương sáng chưa tan,
Đèn điện đã nản, ngỏm toang mất rồi.
Dưới nhà trên gác tối thui,
Lần mò đá phải một nùi chảo xoong.
Tay vung đụng đổ, kêu “oong~~”,
Loay hoay đầu ngoải, cái “boong~~” cửa nhà.
Lần lần mới tới cửa ra,
Chỉ là khẽ mở, bà ta lao vào.
Tay co, chân dảo bước cao,
Khoác ba bốn lớp phổng phao ra thềm.
Trời cao vẫn áo mây êm,
Anh gà đêm gác ngủ thêm quá giờ.
Mấy tên nhà ở xác xơ,
Lờ lờ khuất dáng xa mờ phơi sương.
Xa xa nơi bóng đổ trường,
Đèn xe soi những bóng thường quên mơ.
Bận làm, mặc gió lẳng lơ,
Lảng qua, lảng lại cứng đờ tay chân.
Hình như dáng vẻ người thân,
Mẹ cha cô bác vui mần chuyện công.
Ngày này vẫn chửa rời đông,
Nên sương vẫn đọng, trời bông bọng quầng.
Khi nào thì mới sang xuân?
Hoa đơm màu nắng, ấm tuôn tay người.
Ơ nắng! Vừa mới se cười,
Mà đèn điện đóm đi chơi chưa về.
Sáng tác ngày 27/12/2025 tại Ninh Bình (Hà Nam cũ).
Đăng lần đầu trên trang Facebook cá nhân của tác giả.
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.