Nếu như một ngày nguồn điện tắt,
Đèn đóm vụt mất khỏi nhân gian.
Thì rằng ngàn sao vẫn còn sáng,
Giữa nơi đô thành đầy hỗn loạn.
Mất mạng! Nghe thật đáng kinh hoàng,
Như mất nửa hồn thấy hoang mang.
Lướt lên, lướt xuống, rồi lướt lại,
Một loạt thao tác lặp vội vàng.
Ngồi ghế, nằm giường, nghĩ thẩn thơ,
Chống cằm, lơ mơ, mắt trừng trừng.
Lại muốn thiếp đi, quên trăn trở,
Mà lòng ỏng oe, réo không ngừng.
Tại sao gió lộng lướt vi vu,
Ồn ào suốt chiều chả ngơi nghỉ.
Thổi phì cuỗm mất cả ngày đi,
Loáng chốc trời đổ đất đen xì.
Gió reo lẽo đẽo len khúc dạ,
Trời đất tờ mờ mắt dửng dưng.
Tay chân đủng đỉnh như thiếu sức,
Bụng chưa căng giấc, mắt chưa trùng?
Lề mề những vòng lan hoa quay,
Gió đảo hướng nổi thoáng du dương!
Bóng tối rược nhau sau xe chạy,
Trăng lên xua bớt chúng sang đường.
Lườm lượp cô cậu khách quen quán,
Loáng bát cơm rang đã đi về.
Tôi ngại cô quạnh bốn bức màn,
Như xe trùng xích ngồi lê thê.
Trong quán ngoài nến đang toả sáng,
Nguồn mạng đã ngắt từ lâu rồi.
Nhưng sao mặt ai cũng xanh trắng,
Cả thảy không gian hoá kiệm lời.
Cành lá lại bay, gió lại lay,
Ngoài kia trẻ con đùa và chạy.
Người ta ngồi đây, và đứng đấy,
Khác quá những ngày đèn tỏ đầy.
Đã bao lâu rồi không như vậy,
Để tâm thế giới xung quanh mình.
Nhớ nhung những việc bản thân thích,
Quên đi trạng thái nghiện vô hình.
Nếu như một ngày gió vẫn mát,
Trái tim vẫn hát vì cuộc đời.
Có ai dùng tim nghe gió hỏi,
Hay chỉ nghe gió lướt qua thôi?
Sáng tác ngày 30 tháng 3 năm 2026. Khi khu vực tác giả sinh sống mất điện.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.