Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm kia 16:02, số lượt xem: 93

Chúng ta sẽ nắm tay nhau cho đến khi
hạ cạnh đông
xuân kề thu
những ngàn năm mưa gió
bốn mùa chao nghiêng,
bốn mùa xoay trật nhịp bánh răng rơi.

Chúng ta sẽ yêu nhau cho đến khi
những nàng tiên biển không còn ca hát
cỗ xe của Helios không ngang lưng trời
những nữ thần Số Phận,
lặng thinh trong tiếng mưa rơi
của dòng đời
vẫn điềm nhiên chảy.

Chúng ta sát bên nhau cho đến khi
cái chết chia - lìa - đôi - ta,
thành những bóng ma
người còn kẻ mất
kẻ còn người mất
không còn gì sất
hai chốn xa xăm
âm thầm rơi nước mắt.

Lá còn xanh
Nắng vẫn vàng
Trời vẫn đổi thay theo từng nhịp phách,
em có nghĩ giống anh không?
cái chết không bao giờ có thể chia lìa
bất kì điều gì trên thế giới!
bởi cả khi chết đi rồi
ta vẫn tìm thấy nhau trong vĩnh hằng
trong những chiếc lá bay theo cơn gió
những
miên
viễn...
ta cùng nhau đi về phía chân trời ước hẹn.