Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 17:08, số lượt xem: 41

Những nỗi đau gieo xuống hồ cạn nước
đáy trong veo những tinh khiết châu sa
em đã rơi nước mắt đến vậy mà
giếng vẫn khô, chẳng buồn ướt

Anh rời đi là điều em biết trước
khi ngôi sao vừa tắt khỏi bầu trời
những chiếc lá buổi chiều tà vừa rơi
lòng em đứt một cơn mưa cuối hạ
thế mà sao lòng em vẫn buồn nao
nức trong em những chiếc bình tan vỡ
đôi mắt đêm chẳng buồn chi hé mở
dẫu mặt trời vừa gõ cửa màn sương
em đau lắm những kỷ niệm yêu đương
nối chúng ta những sợi tơ khác lối
đi chung đường,
vui nói cùng câu chuyện
miệng mỉm cười,
da diết những môi hôn

Tàn phai theo cơn gió ngày cuối thu
những chiếc lá,
con nai vàng đạp nát
trời sáng sao vừa tắt một vì xa
trong lòng em đã cất tiếng vì sao
tại vì sao mà em buồn đến thế,
tại vì sao?... tất cả... tại vì sao!

Những mảnh vụn kí ức
đã rơi trong
trong đáy giếng khô cằn
những mảnh vụn nước mắt
đã rơi trong
đáy lòng vỡ tan
những tấm màn buồn,
em đưa tay vén lấy
ánh mặt trời chiếu rọi những đêm trường
kiễng chân nhẹ bước trong vườn lá kêu

Dẫu đáy hồ đã cạn
đời vẫn rộng vô cùng
cơn mưa buồn lúc tối
hơi ẩm giữa không trung
những hoa nở trong vườn
em thả theo chuyến xe
đi về phía vì sao
đi về phía mùa hạ
nơi ta đã yêu đương...

Những bông hoa rơi nhẹ
từ biệt
những tháng ngày,
xa anh

bàn tay nối liền - hai thế giới
nước mắt rơi mãi cùng cạn thôi
nỗi lòng đau, chân bước về phía trước
khô lắm rồi - em đó! Bờ môi
nụ hôn anh không còn khẽ màn đêm
những vì sao
sẽ kề bên em mãi.

Những bông hoa rơi nhẹ
“bố chào con gái,
anh chào em”
đó là một ngày hạ thật dài
một mùa thu thật dài
một năm thật dài
chuyện của ngày mai
chuyện của tình yêu.