Thơ » Mỹ » Mark Strand
Đăng bởi hongha83 vào 24/12/2025 06:55
Tell
yourself
as it gets cold and gray falls from the air
that you will go on
walking, hearing
the same tune no matter where
you find yourself --
inside the dome of dark
or under the cracking white
of the moon’s gaze in a valley of snow.
Tonight as it gets cold
tell yourself
what you know which is nothing
but the tune your bones play
as you keep going. And you will be able
for once to lie down under the small fire
of winter stars.
And if it happens that you cannot
go on or turn back and you find yourself
where you will be at the end,
tell yourself
in that final flowing of cold through your limbs
that you love what you are.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 24/12/2025 06:55
Khi trời trở lạnh
và sắc xám từ không trung đổ xuống,
hãy tự nhủ với mình,
rằng ta sẽ tiếp tục đi,
tiếp tục bước, tiếp tục lắng nghe
cùng một giai điệu ấy, dù ta thấy
mình ở đâu —
trong vòm tối đen
hay dưới ánh nhìn trắng xoá
của mặt trăng trong thung lũng tuyết dày.
Đêm nay, khi trời trở lạnh,
hãy tự nhủ với mình
rằng điều ta biết chẳng là gì cả,
ngoài giai điệu phát ra từ xương cốt trong ta
khi ta bước tiếp.
Và rồi ta có thể, một lần thôi,
nằm xuống dưới những đốm sao bé nhỏ
của đêm dông.
Và nếu không may ta không thể
đi tiếp, cũng như quay trở lại,
và thấy mình
đang ở nơi cuối cùng ta sẽ đến,
khi cái lạnh chảy qua tay chân ta lần cuối,
hãy tự nhủ với mình,
rằng ta yêu những gì vốn là ta.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.