Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 08:54
Si j’avais connu La Fontaine
J’aurais pardonné ses fredaines,
Lui qui aimait le vent et l’eau,
Les oiseaux et les animaux,
Il aurait bien crié sa haine
À ces friches dans nos domaines,
À tous les arbres saccagés,
À nos campagnes ravagées.
Il nous dirait certainement,
Avec ce bon raisonnement:
Je n’ai point de contentement
D’entendre vos gémissements.
Où trouvez-vous la joie de vivre
Dans ce siècle malade et ivre?
Si je revenais sur la terre,
Pour soulager tant de misères,
Avec de bonnes intentions
J’imposerais mes conditions;
Mais je voudrais être gascon
Dans ce pays où tout est bon
Et où les filles sont jolies,
Rieuses et sans mélancolie.
Je ferais voter une loi
Où les animaux seraient rois,
Donner du pain au monde entier
Sur testament des héritiers,
Mes fables seraient le modèle
Pour mes successeurs fidèles
Et je crierais de mon balcon
Que je suis fier d’être gascon.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 08:54
Nếu xưa quen biết cụ Đài(*)
Thì tôi đã chẳng trách ngài đào hoa
Yêu chim, yêu gió, yêu hoa
Yêu dòng nước mát, yêu nhà thú muông.
Ngài nhìn đất bỏ hoang mương
Nhìn cây gục ngã, ruộng vườn xác xơ
Hẳn ngài sẽ chẳng làm ngơ
Thét lên phẫn nộ, sững sờ đắng cay.
Cụ rằng: “Lý lẽ thế này:
Ta không muốn nghe những ngày than van.
Vui chi giữa chốn gian nan?
Kỷ nguyên đau ốm, nát tan say vùi.
Nếu ta trở lại cứu đời
Giảm đi đau khổ cho người thế gian
Ta đây định ước rõ ràng:
Làm người xứ Gascogne, nồng nàn mến yêu.
Nơi đây cảnh sắc mỹ miều
Gái xinh tươi tắn, sớm chiều hát vang.
Luật ban: Thú được làm vương
Bánh mì no đủ, bốn phương hoà bình.
Ngụ ngôn là mẫu rạng vinh
Cho bao hậu thế soi mình noi theo.
Ban công cao vút tiếng reo:
Tự hào Gascogne, thuận chèo mát tay!”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.