Vào tuần Ăn chay, bạn bảo tôi rằng:
“Đừng nhắc với tôi cái món ‘trứng cá’
Nhất là lúc đêm buông, khi lòng mệt lả
Tôi ghê tởm nó như một chứng bệnh nan y.
Nó đen sì, béo nhẫy, chẳng ra chi,
Tôi căm thù nó, nhìn thôi đã thấy sợ.
Nếu ngày nào đó, luật ban quyền hỗ trợ
Cấm tiệt món này - tôi sẽ tạ ơn trên!

Bởi cứ mỗi lần ‘trứng cá’ hiện lên
Là hồn tôi bỗng dâng đầy nỗi muộn,
Đời trống rỗng, việc tôi làm hoá quẩn,
Thấy bản thân mình sắp hoá kẻ ngu si.
Ôi, ước gì tôi chẳng thấy nó làm chi!
Nhưng đôi lúc, cái nhìn sa vô ý,
Nước mắt lại trào, xót xa đến thế,
Tim thắt lại đau, chẳng nói nên lời.
Tôi ngước nhìn trần, nhìn cái móc đèn thôi,
Mà ước mơ... một kết cục chấm hết.
Nếu chẳng may tôi có sớm đi đời,
Hãy cứ ghi: ‘Trứng cá’ làm tôi chết.”

Bạn đọc hẳn cười: “Chắc tại bệnh thôi!
Chứng dị ứng gì mà nghe ghê gớm.”
Hoặc lại bảo: “Hắn giả nhân giả nghĩa,
Nói dối cuội đời, bôi bác chẳng ra sao!”
Hay lại là: “Một vị khổ hạnh nào?”
Ồ không, sai hết, chẳng đâu vào đâu cả.

Chìa khoá đây, xin thưa cùng quý vị:
Anh bạn tôi, người than vãn sầu bi,
Vốn làm sếp mảng Tin tức ngoại văn
Cho một tờ báo lớn, tiếng vang lừng.

Giờ thì những ai làm nghề trào phúng,
Sẽ thấu lòng anh, nỗi khổ không cùng.
Còn với mọi người, tôi xin giải thích:
Cái vết mực đen, dày đặc, bẩn thình,
Đè lên trang báo nước ngoài đầy “nguy hại”,
Bởi bàn tay quyết liệt của quan trên,
Được giới làng báo gọi tên hình tượng:
Món “trứng cá” đen.