Dante nghiêm nghị không coi thường sonnet
(A. Pushkin)

Có ích gì khi thơ sục sôi trong hồn?
Phải chảy qua tầng tư duy giá lạnh
Mới đúc nên hình hài, niềm kiêu hãnh
Như sáp đông khi bói toán gieo hình.

Người nghệ sĩ luôn tỉnh táo tâm linh
Lúc sóng trào dâng nghẹn ngào lồng ngực
Trí tuệ lạnh lùng bước ra đo mực:
Mổ xẻ, cân phân, gọt giũa khối tình.

Cũng như anh, giữa trời đêm cao rộng
Vạch cung mây bằng ánh sáng rạng ngời
Hỡi thiên thạch vàng chói lọi muôn nơi.

Anh rực cháy, tan dần trong lửa đỏ
Tung tia sáng tận chân trời lộng gió
Nhưng thẳm sâu: vẫn lạnh giá muôn đời.