Đọc đi bạn, bằng tấm lòng thấu cảm,
Một chuyện đời có thực lắm đắng đau.
Có giọt lệ rơi nóng hổi, nguyên sâu,
Xuống ngập ngụa lớp bụi mù xám xịt.

Giọt lệ trắng run rẩy chói ngời sáng,
Lăn âm thầm rồi vỡ tan buông rơi.
Nhưng gieo xuống kiếp bụi mù ngột ngạt,
Lại hoá thành vũng bùn lạnh đơn côi.