Nắng gửi mình trên mái ngói đỏ tươi
Lá vỡ ra, kết thúc một cuộc đời
Trái tim tôi
Giòn như mái vỡ
Gió ngang qua như bỏ lỡ một thời
Giữa bức tường đầy vết xước bụi rơi
Nằm ngả mình nơi tạp âm hoà lẫn
Vu vơ hỏi “đoá hoa sầu” tôi cần
Bao giờ phát cho tôi một đặc ân?
Những màu xanh kia rơi
Những đỏ tươi im lìm
Những trắng tinh óng ánh
Ngẫm về mối duyên lành
Để giờ đây
Tôi đi nhặt những phút mong manh.
17.03.2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.