Em đã về phố huyện một mùa đông
Phố huyện hoang vu nhọc nhằn trong thơ chị
Ngang gốc bồ đề gặp người hoạ sĩ
Vẽ âm thanh lặng lẽ... đợi giao mùa
Phố huyện bây giờ sắp hết đông chưa?
Tiếng vạc kêu sương có còn theo chân mẹ
Gió có còn hú cười ngạo nghễ?
Cha có còn lầm lũi đêm tan ca?
Cô bé đáng thương (cô bé không nhà?)
Có còn hát “bánh mỳ”... trong đêm vắng?
Phố huyện có còn sắt se vị đắng
Khi chị sắp về may áo chắn mùa đông?
Chị có thấy mình hạnh phúc hay không?
Niềm hạnh phúc của một người may áo
Của người vẽ nắng xuân hông bằng máu
Cho phố huyện nghèo thay áo mới, nở hoa...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.