Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: Đường luật (569)
Đăng ngày Hôm nay 00:57, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Mộc Hoả Chi Nhân - 木火之人 vào Hôm nay 00:58, số lượt xem: 53

閨婦詩
迢遞東風曉鏡寒,
孤閨窗外望遙山。
深更千悶人猶夢,
到處無風花共殘。
露拂憑欄衣裔濕,
月明倚幌淚痕乾。
方知雲雨無情落,
相見時難別亦難。

Phiên âm:
Điều đệ đông phong hiểu kính hàn,
Cô khuê song ngoại vọng dao san.
Thâm canh thiên muộn nhân do mộng,
Đáo xứ vô phong hoa cộng tàn.
Lộ phất bằng lan y duệ thấp,
Nguyệt minh ỷ hoảng lệ ngân can.
Phương tri vân vũ vô tình lạc,
Tương kiến thời nan biệt diệc nan.

Dịch nghĩa:
Gió đông thăm thẳm, chiếc gương soi buổi sáng lạnh ngắt.
Nơi phòng khuê cô quạnh, qua ô cửa sổ ngóng về núi xa chập trùng.
Đêm khuya muôn vạn nỗi buồn phiền, người ta vẫn còn chìm trong giấc mộng.
Khắp nơi dẫu không có gió, hoa vẫn cùng nhau tan tác rụng rơi.
Sương đêm phảng phất lúc tựa lan can làm ướt tà áo.
Trăng sáng rọi qua rèm cửa, dấu vết hàng lệ rơi đã khô từ bao giờ.
Mới biết mây mưa rụng rơi vốn dĩ vô tình.
Gặp mặt nhau đã khó, mà chia ly lại càng khó khăn thay!