Con trở về nhặt lại dấu chân xưa,
Thấy tóc mẹ đã đượm màu mây trắng.
Vạt áo sờn thấm giọt nắng giọt mưa,
Gánh cuộc đời qua những mùa im lặng.
Mẹ nuôi con từ hạt gạo củ khoai,
Nắng cháy lưng trần, sương muối buốt vai.
Những đêm lạnh gió lùa qua vách lá,
Mẹ nhường con chỗ ấm suốt đêm dài.
Con lớn lên bay vào vùng trời rộng,
Mải mê tìm những ảo vọng xa xôi.
Có đôi lúc giữa dòng đời náo động,
Quên mất người ngồi tựa cửa đơn côi.
Hôm nay về quỳ bên đầu gối mẹ,
Con thấy mình vẫn bé bỏng như xưa.
Xin tạ ơn người suốt đời lặng lẽ,
Che chở đời con qua vạn gió mưa.
Thời gian chảy qua tóc người sợi bạc,
Cả một đời mẹ gánh vác hy sinh.
Con xin tạc ơn sâu vào tâm khảm,
Nguyện sống sao cho trọn một chữ tình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.