Tôi đặt ngòi bút giữa chiều rơi,
Tiếng ve gắt gỏng vọng bên trời.
Căn phòng tịch mịch trưa hanh nắng,
Gợi nhắc thanh xuân một thuở đời.
Cái thuở bốn đứa một chiếc bàn,
Chụm đầu gánh hết mọi gian nan.
Lời thề ngày ấy khắc xương tuỷ:
Phải đỗ cùng nhau, vượt dặm ngàn!
Mày thức cùng tao suốt trống canh,
Ngón tay lem luốc vệt mực xanh.
Bánh mì bẻ bốn, trà chia ngụm,
Giữ chặt niềm tin chí phải thành.
Trời chẳng phụ công kẻ lấm lem,
Bảng vàng rực rỡ thắp bên thềm.
Bốn cái tên chung cùng đỗ hết,
Nước mắt trào ra giữa ban đêm.
Tôi viết dòng này mắt lệ nhoà,
Thương tình chiến hữu thuở đi qua.
Cảm ơn ba đứa ngày xưa ấy,
Sát cánh bên tôi vượt phong ba.
Mai này vạn dặm bước chân đi,
Dẫu có vinh hoa chẳng sá gì.
Chỉ nguyện chúng ta mãi khắc ghi
Mùa hạ năm ấy chẳng phân ly
Tri ân những người bạn của tôi
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.