Thơ thành viên » Mạc Thiên Hương » Trang thơ thành viên » Về Đất nước
Đất nước tôi
Bên bờ biển Đông
Nghìn năm một nỗi lòng
Đời dâu bể.
Khi Đất Mẹ đổ lệ
Máu chảy thành sông
Hỏi có thù không
Mà ruột gan rực lửa
Một tiếng gọi “Lên Đường”,
“Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”
Trong mắt ta có gì
Toàn đau thương, máu chảy, đầu rơi
Còn lời ru, cánh cò trong mơ
Đâu đồng xanh, tiếng cười con trẻ
Lòng ta mang chí căm hờn,
Một nỗi niềm tự do, độc lập
“Nam quốc sơn hà” còn in sông núi
“Bình Ngô đại cáo” vang vọng ngàn đời
Ta sinh ra lúc đất nước thương đau
Nguyện hiến dâng vì Tự do Dân tộc
Xô Viết ba mươi (1930),
Đỏ đất trời Nghệ - Tĩnh.
Một cổ hai tròng, Pháp, Nhật đoạ đày
May thay Người đã trở về
Đem chân lý, rọi sáng đường dân tộc
Từ Tân Trào tiến về Hà Nội
Cách mạng tháng Tám, nhân dân reo mừng
Ba Đình mồng Hai tháng Chín (2/9/1945)
Quyền Độc Lập tuyên bố Năm châu
Việt Nam độc lập, đồng bào tự do.
Nhưng giặc thù nào có buông tha
Chúng quyết tâm cướp nước ta lần nữa
“Hỡi đồng bào!
Thà hi sinh tất cả..”
Già, trẻ, gái, trai
Súng, gươm, dậy, gộc
Trường kỳ kháng chiến
Nhất định thắng lợi
Tân Trào ta bảo toàn lực lượng
Có núi rừng Việt Bắc chở che
Điện Biên Phủ lừng lẫy Năm châu
Giơ - ne - vơ “tiễn” Pháp về nước
Nhân lúc đất nước tạm chia hai ngả
Mỹ nhảy vào dựng chính quyền tay sai
Mười năm chín (10/59) Diệm lê máy chém
Toàn miền Nam máu lửa sục sôi
Đồng Khởi khí thế ngút trời
Mười hai ngày đêm, Hà Nội máu lửa
Điện Biên Phủ trên không - Mỹ cút, Nguỵ sắp nhào
Chiến dịch Hồ Chí Minh, bảy lăm (1975) ta Thống nhất.
Trong kháng chiến bao người nằm lại
Cho lý tưởng Tự do, Độc lập
“Nam - Bắc sum họp một nhà
Non sông liền một dải”
Hỡi những ai được hưởng thái bình
Hãy nhớ lấy những người đã ngã xuống
Chỗ ta đứng là máu xương, nước mắt
Nơi ta sinh, đất Việt Anh hùng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.