Vẫn lối trăng mờ cỏ đọng sương
Hồn quê lịm giữa bến vô thường
Nghe dàn nhạc trỗi đau lòng phố
Vẳng điệu ca dồn xót dãy nương
Một bãi càn khôn toàn tráo trở
Vài trang ký sự chẳng tinh tường
Con người mãi sống trong phiền luỵ
Với nỗi đau cùng tận tuỷ xương.
Ngày 29/03/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.