Khi mùa hạ đến chẳng bình yên
Vẫn tiếng rền ve thảm một miền
Mẹ đã không còn trông cửa trước
Em đành phải tiếc dạo đầu tiên
Lần tay kéo cổng nhà hoang lạnh
Trở gót rời quê ngõ muộn phiền
Giấu buổi trưa buồn sau nét chữ
Ta ngồi chép lại tuổi hồn nhiên.
Ngày 22/04/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.