Mình ta cạn nốt mỗi chung đầy
Tưởng sẽ đưa hồn đến tận mây
Dẫu buổi mờ trăng tàn lá rụng
Thì đêm lặng gió ngõ đông vầy
Khi từng giọt nhớ tràn hơi thở
Lấp biển mơ lần cõi mộng vây
Lại bản đàn xưa giòn giã tiếng
Vừa len lỏi giữa trái tim nầy.
Ngày 21/11/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.