Đêm nằm nghỉ ngợi thấy mà đau
Cái nghiệp văn chương đã nát nhàu
Giữa chốn vô thường ân huệ cỏ
Trong dòng bất biến nghĩa tình rau
Dường như nẻo mộng vừa đen sắc
Bởi thế niềm mơ cũng bạc màu
Lệ đẫm vai trần tim rỉ máu
Con người bỗng ngại nói tìm nhau.
Ngày 03/11/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.