Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Hữu Quý » Tết nhớ Lang Liêu
Lang Liêu ngồi gói đất trờiBài thơ được mở đầu bằng hình ảnh rất đỗi bình dị, gần gũi mà linh thiêng trong đời sống tâm hồn của mỗi người dân Việt. Lang Liêu - vị anh hùng dân tộc trong lĩnh vực văn hoá, đang “sáng tạo” ra bánh chưng, bánh dày - một “đặc sản”, một “kiệt tác” của nền văn minh lúa nước. Bằng nghệ thuật ẩn dụ và hoán dụ, khổ thơ đầu vừa khái quát vừa gợi tả một không gian đậm màu sắc truyền thuyết và tâm linh. Ta như thấy Vua Hùng với đôi bàn tay tài hoa đang khéo léo, tỉ mỉ và nâng niu “gói” cả tình yêu ruộng đồng, cây cỏ, “gói” tất cả “thảo thơm” của đất trời, của cuộc sống vào trong lớp lá dong xanh. Hình ảnh Lang Liêu cũng chính là hình ảnh của bao người dân Việt suốt bốn nghìn năm đã không ngừng sáng tạo và gìn giữ những phong tục tập quán, những vẻ đẹp truyền thống của nền văn hoá Việt Nam ta.
Bốn nghìn năm chẳng đánh rơi vuông tròn
Xanh rờn một dải nước non
Thảo thơm muôn thuở vẫn còn thảo thơm!
Lòng thành chỉ nén hương trầmKhổ thơ cuối như là cái đích của cuộc “trở về” này, đó chính là cội nguồn của cảm xúc, giúp tâm hồn mỗi chúng ta được tươi mới, tinh khôi, trong ngần như cỏ cây, trời đất vậy! Giữa thời khắc “giao thừa cảm xúc” ấy, mỗi chúng ta lại như được diện kiến các Vua Hùng giữa mùa xuân truyền thuyết để cùng làm bánh chưng, bánh dày, cùng dâng lễ vật… Câu đầu và câu cuối của bài thơ đều xuất hiện hình ảnh Vua Lang Liêu khiến chúng ta liên tưởng đến sự “vuông tròn”, vẹn toàn một dải của trời đất, của giang sơn, của mùa xuân dân tộc.
Phải đâu cao cỗ đầy mâm, mới là
Cỏ cây nguyên đán cùng ta
Nhớ Lang Liêu thuở Vua ra cày đồng
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.