Vì nàng trót lưỡi đầu môi
Lời thề thủa ấy đã trôi qua rồi...
Vì chàng có tính lôi thôi
Mẹ cha không muốn bồi hồi,nhớ nhung
Thôi thì gái đã cấm cung
Mong chàng tha thứ tháp tùng người ta.
Bây giờ nàng bước xe hoa
Sĩ trai mà cũng mắt nhòa trông theo
Tiếc ngơ tiếc ngẩn giao kèo
Hẹn rằng đêm đó trăng treo tâm tình
Ngờ đâu có kẻ rập rình
Trộm nghe liền đến giả mình thế vai
Mạo danh kể cũng thật tài
Làm nàng mê mẩn quyết nài thành thân!
Vậy thôi chẳng nói xa gần
Vì duyên phận dở nên dần sẽ phai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.