Thơ thành viên » Lương duyên lỡ dở » Trang thơ thành viên » Luồng nắng mới đọng bên hiên
Hè về ve lả giọng rung đưa,
Phượng thắm bừng lên nắng chói vừa.
Bảng lạnh nằm trơ, nghiên phấn ngủ,
Người đi... tóc trắng nhuộm hương xưa.
Ngõ vắng tường vi vừa trổ bông,
Trời xa tôi thấy rách đôi dòng.
Mắt người vương víu nghìn hư ảo,
Dệt bóng hoàng hôn buộc giấc nồng.
Trường hoang gió hú, nắng tràn dâng,
Chưa kịp trao lời đã cách ngăn.
Thà chịu trăm năm sầu nín lặng,
Hơn để lời yêu tán tận tầng!
Người đi bỏ lại xuân ngây dại,
Tôi đứng rêu phong chết cả lòng.
Biết chẳng còn chi, không hẹn ước,
Mà sao bóng tối cứ chờ mong?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.