Đêm nay, trăng lại sáng
vằng vặc trên bến đò ngang.
Gió xô nhè nhẹ đưa hương
hoa bưởi nhà ai xộc vào tận buồng trong,
làm cái bệnh tương tư của kẻ bần nho
lại trỗi lên day dứt.
Đọc lại mấy dòng chữ
vừa chép vội lúc chập tối:
“Linh hồn tôi đòi hỏi em.
Nó phải được thoả mãn,
nếu không nó sẽ phá tung
cái khung thể xác của nó để trả thù”,
tôi bỗng thấy nghẹn
đắng nơi cổ họng.
Lời ai oán, bạo liệt ấy,
cớ sao lại giống hệt
tâm can của gã trai làng
lúc này đến thế?
Người ngoan ơi, em có hay chăng,
từ cái bận hội làng mùa xuân năm ấy,
dải yếm lụa đào của em
bay phất phơ trong gió đã
vô tình buộc chặt lấy nửa mảnh hồn tôi.
Cái linh hồn của một gã quê mùa mộc mạc,
vốn dĩ chỉ quen với gốc đa, giếng nước, sân đình,
nay vướng phải sợi tơ duyên bỗng trở nên
bướng bỉnh và ngang ngạnh đến lạ thường.
Nó cứ nằng nặc đòi em.
Nó nhớ ánh mắt dao cau lúng liếng,
nhớ nụ cười đồng tiền lấp loá
giấu sau dậu mùng tơi xanh rờn.
Không có em, cái hồn tôi như
con bướm vàng côi cút lạc lối
giữa vườn hoang, cứ vật vã, chới với
tìm chút nhuỵ hoa tàn trong mòn mỏi.
Nó đòi hỏi em, và nó
gào thét đòi được thoả mãn.
Tình yêu đâu phải củ khoai củ sắn ngoài đồng,
mớ tép mớ cua dưới ao mà bảo nhịn là nhịn được.
Nếu cõi lòng này cứ mãi bẽ bàng,
cứ ngóng trông mãi một bóng hình
lỡ bước sang ngang, thì e rằng
cái hồn điên dại ấy sẽ chẳng để yên
cho cái vóc hình hài này đâu.
Nó sẽ cào cấu, sẽ uất ức mà
phá tung cái lồng ngực gầy guộc
chỉ toàn mùi bùn đất và sương gió
này mất thôi.
Thể xác tôi đây, vốn do
mẹ cha sinh dưỡng,
nặn bằng đất quê,
tắm bằng nước mưa chum vại,
nay vì héo hon nhung nhớ
mà rệu rã, tiêu điều.
Đêm đêm nghe tiếng cuốc
kêu rạc cổ ngoài bờ tre,
tôi tưởng như chính hồn
mình đang khóc lóc, muốn xé toạc
tấm thân phàm tục này để bay qua
bên kia giậu, đậu vào
vai áo tứ thân của người thương.
Trả thù ư?
Cái hồn tôi đang tìm cách trả thù đấy.
Nhưng nó không trả thù em,
mà nó đang hành hạ chính tôi đới chứ.
Trách ai bây giờ?
Trách cái dậu mùng tơi
nhà em sao mà thưa thớt quá
để mắt gã si tình trót ngó sang,
hay trách bến đò chiều em bước xuống
để lại một mùi hương bồ kết
vương vất mãi không tan?
Tôi ngồi gục đầu bên
ngọn đèn dầu leo lét,
mặc cho đàn muỗi vo ve
và cái hồn đang cấu xé cái xác.
Ngoài ngõ, mấy cánh hoa xoan
rụng tơi bời dưới ánh trăng suông.
Giá mà tôi có thể gói trọn cái sự
“đòi hỏi” đến vỡ nát ấy vào
một cành bưởi trắng, để sáng mai
đem sang ngõ nhà người
ngập ngừng mà hỏi nhỏ:
”Bao giờ bến mới gặp đò...
bao giờ hồn tôi mới được
yên lòng ngơi nghỉ bên em?“
Chứ cứ đà này, chẳng mấy thuở nữa
cái xác này chỉ còn là cái vỏ khô,
vỡ vụn vì tương tư mất rồi.
2022
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.