Thơ thành viên » Lương duyên lỡ dở » Trang thơ thành viên » Luồng nắng mới đọng bên hiên
Ánh rạng đông bừng chói lọi không gian,
Sưởi muôn loài, ban phép lạ bình an.
Dẫu năm tháng kéo dài thêm nhịp thở,
Đời chết trân nếu vắng vệt nắng vàng!
Em là nắng mang vẻ sinh sôi rợn ngợp,
Bục vinh quang đâu xứng gót ngà coi.
Trong đáy mắt, em ngôi cao tuyệt đích,
Hơn cả vàng ròng tinh khiết, em ôi!
Không có em, hồn dại bước lang thang,
Mặc phù hoa, mặc vinh nhục bẽ bàng.
Sống khuất lấp giữa u hoài miên viễn,
Đời như rong dạt bến nước man mang.
Chạm mặt nhau, đời xé vỏ sang trang,
Kiếp bơ vơ rụng vỡ giữa non ngàn.
Ngưu Lang hỡi, nay phùng viên Chức Nữ,
Cả danh xưng cũng rạng rỡ khải hoàn!
Em là nắng xé rách khoảng thanh thiên,
Vuốt ve tim đương rướm máu cuồng điên.
Khi giá buốt mùa đông gầm gõ cửa,
Nép vào em, nghe hơi ấm linh thiêng.
Em là sáng bằng khối vàng rực cháy,
Ôm siết đời anh những phút lộng lẫy.
Từ thuở có em, mộng mị chói loà,
Ngả vào em, tựa ngai vàng run rẩy!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.