Thơ thành viên » Lê Trí » Trang thơ thành viên » Phố vắng người thương (2025) » Vệt nắng buồn (tập 1)
Con đò Vỹ Dạ trôi qua trí nhớ
Chở mùa trăng cũ, khói sót bên sông
Lá trúc rụng như lưỡi gươm đã gãy
Mà lòng quê vẫn nhuộm sắc tang bồng.
Những người lính mang giấc mơ bầu bạn
Ngẩng cao đầu trong lửa đỏ mênh mông
Áo trận bạc như làn sương cuối bãi
Mắt nhìn xa như mắt của quê trông.
Có cánh bướm cháy ngang trời bom đạn
Bay lặng im không kêu một tiếng nào
Giấc ngủ mẹ nằm lưng chừng khói súng
Mơ một chiều con bước lại chiêm bao.
Cánh tay người giơ lên thành núi đá
Chắn đường đau để giữ lấy hoa niên
Giọt mồ hôi hoá thành cơn mưa lạ
Tưới hạt tình trên mái lá nghiêng nghiêng.
Con đò Vỹ Dạ chiều nay lặng sóng
Ai còn không đợi khói bếp hiên buồn?
Bóng chim cũ bay qua trời lửa bỏng
Gọi một người chẳng kịp thấy đêm buông...
một lần ra Huế 2023
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.