Thơ thành viên » Lê Hải Kỳ » Trang thơ thành viên » Trăng hạ huyền đã cháy (2022)
khúc Páo dung bện tôi vào em
say nhau
ưng ửng chiếc khăn đội đầu e thẹn
em hát câu tình tang
ngân vang trong từng bước chân xuống chợ lên nương
câu hát nói với tôi
nguồn gốc núi rừng, nguồn gốc thổ cẩm
lời ca di truyền và sinh sôi theo nhịp thở xanh ngần
mùa xuân
áo em nhiều lớp, chặt thắt lưng hoa
vòng bạc xủng xoảng tìm người so tuổi đôi ta
tôi đếm phút đếm giây
chờ ngày em bước qua bát nước đầy
và con dao nhọn được găm lên cửa
tục xưa lệ cũ chẳng phai
em đi vào nhà tôi bằng lối phụ
nhưng em đi vào tim tôi đường đường chính chính
vạn vật hữu linh
lúa nương đã chín, lúa ruộng ngả vàng
ấm no đong đầy
rừng núi nói cười vun chuyện lứa đôi
tiếng kèn rộn rã
nghi lễ chiếu hoa
quỳ trước Bàn Vương
tôi sẽ thành tâm vái đủ ba trăm sáu mươi lần để cầu phước phần đầy đặm
bản mường rạng rỡ
thơm gan lợn nướng, thơm chén rượu cay
đất trời cùng ngả nghiêng say
lâng lâng điệu nhạc mừng tấu khúc trăm năm
em thấy gì không
những đứa con trai kiềm miền sẽ lớn nhanh vạm vỡ
để đẽo cái cột nhà vững chãi
những sơn nữ dịu dàng sẽ đến tuổi cập kê
để hát Páo dung vang dậy non ngàn
em biết gì không
lòng tôi cứ mãi vẹn nguyên
yêu thương tinh khôi
như cái thuở chờ em trao chiếc khăn thêu chỉ đỏ
và
khúc Páo dung bện tôi vào em.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.