Thơ thành viên » Lê Hải Kỳ » Trang thơ thành viên » Trăng hạ huyền đã cháy (2022)
cơn cớ gì,
con bói cá đâm vào vách đá
dập nát nghĩ suy
những ẩn ức hấp hối thầm thì
gió ộc từng cơn bấc đỏ
sau lời trối trăng
không gian tắt thở thời gian tắt thở
cơn cớ gì,
tim tôi nhói lên loang lổ những nhịp rung
chút nắng đông chẳng thể nào sưởi ấm trùng trùng giá buốt
xin đừng dối lòng vì nỗi đau là rất thật
sao em nỡ mài dao trên những vết thương
cơn cớ gì,
bài thơ cũ cũng hung hiểm cứa vào tim những dấu trinh nguyên
để bầu trời sáng nay lem luốc ngả vàng như màu áo em mang
em mang nỗi niềm xưa xa vọng lại
héo rũ tiếng cười khi ngày mới chưa kịp thấy bình minh
em trả lời tôi đi
cơn cớ gì
cuộc tình khâm liệm suốt ba năm mà vẫn còn âm ỉ:
máu và hoa!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.