Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Đăng ngày 29/05/2025 09:41, số lượt xem: 255

khuya thu,
trăng bò lên tượng đá
luềnh loang im tiếng thở non ngàn
đôi má ửng hồng
đá hát về dòng sông, dòng sông chẳng còn nhớ mặt

tôi muốn quên em
nhưng
những gì thuộc về em đã bám rễ trong hơi thở, trong suy nghĩ, trong ánh nhìn và tràn ngập tim tôi
tạc tượng
bóng người thương

làm sao tôi có thể quên em mà vẫn sống bình thường
khi không thở không nghĩ không nhìn
và vứt bỏ trái tim

sợ lắm,
trăng rụng thủng đáy sông

dù nhiều lúc em cứ trôi hờ hững khiến tôi đau
tôi muốn quên em nhưng không thể ngừng thương nhớ
nên em đừng nói thêm một lần nào nữa
rằng chớ thích em

dĩ nhiên là tôi biết
đêm thu nào mà không xao xác lá
nên
nếu có lặng im, em hãy lặng im như tượng đá
để nghe trăng thì thầm…