A bird sang in the jaws of night,
Like a star lost in space—
O, dauntless molecule to smite
With joy that giant face!
I heard you mock the lonely air,
The bitter dark, with song,
Waking again the old Despair
That had been dead so long,
That had been covered up with clay
And never talked about,
So none with bony claws could say
They’d dig my coffin out.
But you, with music clear and brave,
Have shamed the buried thing;
It rises dripping from the grave
And tries in vain to sing.
O, could the bleeding mouth reply,
The broken flesh but moan,
The tongues of skeletons would cry,
And Death push back his stone!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 17:53
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào Hôm nay 17:54
Đêm há miệng nuốt tiếng chim mất hút
Như ánh sao lạc lõng giữa không gian
Phận nhỏ nhoi phải bền gan chịu đựng
Thú vị thay, ôi bộ mặt siêu phàm
Cô đơn thế sao gió còn đùa cợt
Nỉ non gì đêm tối đắng cay thêm
Lòng chợt thức với nỗi sầu tuyệt vọng
Đã chôn sâu ngày tháng cũ êm đềm
Đã chìm lắng trong cõi lòng bưng bít
Nói làm chi, nhắc nhở nữa làm chi
Dầu cạy miệng không một lời than vãn
Chôn chặt rồi áo quan ấy vô tri
Nhạc trong sáng vẫn hào hùng chưa dứt
Hổ thẹn chi điều ẩn dấu muôn đời!
Đã vùng dậy từ đáy sâu huyệt mộ
Vẫn không thành tiếng hát mãi reo vui
Miệng chảy máu vẫn lựa lời đáp lễ
Thịt da này tan nát dẫu rên than
Lưỡi xương khô vẫn còn nghe nức nở
Thần chết về mang dấu ấn hiên ngang
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.