Đêm há miệng nuốt tiếng chim mất hút
Như ánh sao lạc lõng giữa không gian
Phận nhỏ nhoi phải bền gan chịu đựng
Thú vị thay, ôi bộ mặt siêu phàm

Cô đơn thế sao gió còn đùa cợt
Nỉ non gì đêm tối đắng cay thêm
Lòng chợt thức với nỗi sầu tuyệt vọng
Đã chôn sâu ngày tháng cũ êm đềm

Đã chìm lắng trong cõi lòng bưng bít
Nói làm chi, nhắc nhở nữa làm chi
Dầu cạy miệng không một lời than vãn
Chôn chặt rồi áo quan ấy vô tri
Nhạc trong sáng vẫn hào hùng chưa dứt
Hổ thẹn chi điều ẩn dấu muôn đời!

Đã vùng dậy từ đáy sâu huyệt mộ
Vẫn không thành tiếng hát mãi reo vui
Miệng chảy máu vẫn lựa lời đáp lễ
Thịt da này tan nát dẫu rên than
Lưỡi xương khô vẫn còn nghe nức nở
Thần chết về mang dấu ấn hiên ngang


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)