Đại Mộng Ngàn Năm tựa khói sương Thời gian vội vã mấy ai tường?
Trời xanh in bóng người phiêu lãng Đất rộng ôm lòng kẻ vấn vương
Kiếm trong tay ý chí sắc hơn dao
Luôn phiêu bạc nghĩa tình mãi khát khao
Dẫu biết bước đi đầy giông bão
Máu nhuộm chiến bào thấu trời cao
Đại Mộng ngàn năm mãi thế sao
Trường sinh chi lộ được nào người yêu
Nơi nào mãi chẳng còn, một lòng vương vấn
Muôn hoài nhớ thương
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.