Đêm nay trăng sáng lạ lùng,
Vàng rơi đầy ngõ, trắng từng mái hiên.
Một mình ngồi gảy cung huyền,
Tơ đàn đứt giữa ưu phiền không tên.
Gió lùa khe cửa mơ quen,
Ngỡ hương áo cũ gọi tên thuở nào.
Người xưa xa cách phương nào,
Ta còn giữ mãi bóng vào chiêm bao.
Trăng soi nửa chén tiêu dao,
Mà lòng vướng nặng nghìn lau sương mờ.
Tường rêu in bóng hững hờ,
Ngỡ ai trở bước, ngẩn ngơ ngõ ngoài.
Thương ai chẳng nói thành lời,
Đành gom hết nhớ gửi nơi mây ngàn.
Mai này nếu có đi ngang,
Xin đừng ngoảnh lại… lệ tràn lòng ai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.