Thơ » Nga » Joseph Brodsky
Đăng bởi Decembrina Nguyễn vào 22/06/2023 15:37
Я вас любил. Любовь еще (возможно,
что просто боль) сверлит мои мозги.
Все разлетелось к черту на куски.
Я застрелиться пробовал, но сложно
с оружием. И далее: виски:
в который вдарить? Портила не дрожь, но
задумчивость. Черт! Все не по-людски!
Я вас любил так сильно, безнадежно,
как дай вам Бог другими — но не даст!
Он, будучи на многое горазд,
не сотворит — по Пармениду — дважды
сей жар в крови, ширококостный хруст,
чтоб пломбы в пасти плавились от жажды
коснуться — «бюст» зачеркиваю — уст!
Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Decembrina Nguyễn ngày 23/06/2023 15:37
Tôi yêu em. Tình yêu ấy (mà có thể,
chỉ là nỗi đau) còn xoáy trong não bộ,
khiến tất cả văng tung toé khắp nơi.
Tôi đã thử tự bắn mình, mà vũ khí
ôi sao quá khó dùng. Rồi còn phải lựa
thái dương phía nào đây? Tôi bắn trượt
không phải vì run, mà bởi mải nghĩ suy.
Chẳng ra cái giống người. Ôi quỷ bắt mày đi.
Tôi yêu em thiết tha, không hy vọng. Cầu giời
cho em được những kẻ khác yêu – Nhưng chẳng có mà.
Thượng đế cũng bận nhiều. Lấy đâu ra thời gian.
Để thêm lần nữa tạo ra dòng máu nóng, tiếng răng va,
Để khát khao nung miếng chì hàn răng nóng chảy
Khi chạm vào - “bộ ngực” gạch bỏ đi - “làn môi” ấy!
Ngôn ngữ: Tiếng Nga
Gửi bởi Tung Cuong ngày 13/08/2026 14:32
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 13/08/2026 14:58
Tôi yêu em. Tình yêu ấy (có thể là
Đơn giản nỗi đau) khoan vào tận óc.
Mọi thứ bay lung tung khắp địa ngục
Tôi thử bắn vào mình, nhưng trục trặc nhiều:
Không thạo súng, và thêm nữa, chọn thái dương nào.
Việc thất bại không do vì run sợ,
Mà do tự đắn đo. Ma quỷ ạ!
Thật chẳng còn ra thể thống con người!
Tôi yêu em mãnh liệt, tuyệt vọng rồi,
Cầu Trời cho em có người yêu. Nhưng Ngài từ chối!
Chúa toàn năng có thể làm nhiều thay đổi,
Nhưng chẳng bao giờ, theo Parmenides, có lần hai,
Tạo lại nhiệt huyết cùng với xiết chặt ngực trong vòng tay
Xương cốt răng rắc nghe đến mức,
Miếng trám răng chảy ra vì khát khao nóng rực
Được chạm vào - cặp tuyết lê, tôi gạch hết, viết: - đôi môi.
Gửi bởi Tung Cuong ngày 13/08/2026 14:36
Đối với sáng tác của Brodsky hiện tồn tại hai quan điểm trái ngược nhau. Theo quan điểm thứ nhất, ông là một ngôi sao sáng không thể phủ nhận của thi ca Nga, một “Pushkin thứ hai”, người đã tiếp nối những truyền thống tốt đẹp nhất của bậc tiền bối vĩ đại và có đóng góp đáng kể cho nền văn hoá dân tộc. Nhóm các nhà nghiên cứu thứ hai lại cho rằng việc so sánh Brodsky với Pushkin là điều không thể chấp nhận được. Theo họ, sáng tác của Brodsky hoàn toàn không gắn bó với nền văn học cổ điển.
Xét theo nghĩa đó, việc phân tích tác phẩm Hai mươi bài sonnet gửi Mary Stuart của Brodsky đặc biệt thú vị, nhất là bài sonnet thứ sáu, bài thơ trực tiếp hưởng ứng với bài Tôi yêu em của Pushkin. Nhân vật trữ tình của Brodsky hướng sự chú ý vào pho tượng đá của Mary Stuart. Bài sonnet thứ sáu là một lời tỏ tình với một nhân vật lịch sử, trong đó thấp thoáng câu chuyện tình yêu riêng của chính nhà thơ.
Brodsky sử dụng bài thơ nổi tiếng của Pushkin, nhưng đã làm biến đổi đáng kể ý nghĩa và sắc thái chung của nó. Điều đập ngay vào mắt người đọc là sự cố ý “hạ thấp” xử dụng ngôn ngữ thông thường, bình dân. Nhà thơ dùng những cách diễn đạt thô ráp, gần với lời chửi tục: “vỡ tan tành khắp địa ngục”, “nện”, “miếng trám trong mồm”. Bên cạnh chúng lại là những câu trang trọng, thuộc phong cách “cao quý “: “cầu Chúa ban cho em”, “ngọn lửa trong ngực”. Chính sự pha tạp giữa các lớp từ ấy tạo nên một hiệu quả cảm xúc vô cùng mạnh mẽ.
Thoạt đầu có cảm giác như Brodsky chỉ đang nhại và chế giễu những câu thơ của Pushkin. Nhưng thực ra không hẳn vậy. Tôi yêu em… là một lời tỏ tình với người phụ nữ đã trở thành kinh điển của thi ca Nga. Brodsky lấy bài thơ ấy làm mẫu mực. Nhưng vì thuộc về một thời đại hoàn toàn khác, ông hiểu rằng một lời tỏ tình như thế sẽ trở nên lạc lõng. Bởi vậy ông đưa nó đi qua chính bản thân mình và biến đổi nó cho phù hợp với những đòi hỏi của thời đại.
Brodsky mỉa mai chính mình và mỉa mai cả thời đại vô cảm của mình. Ở Pushkin, tình yêu vừa cảm động vừa cao thượng. Người đang yêu ngoan ngoãn chấp nhận sự mất mát, cố gắng giải thoát người mình yêu khỏi mọi ưu phiền và cầu chúc nàng tìm được hạnh phúc đích thực. Còn ở Brodsky, tình yêu trở thành một cảm giác nhục thể thuần tuý. Sự cam chịu được thay bằng ý nghĩ tự sát, nhưng ngay cả ý nghĩ ấy cũng kết thúc bằng một nụ cười châm biếm của tác giả. Nhân vật trữ tình dừng lại vì còn đang cân nhắc nên bắn vào thái dương bên nào. Tình yêu của anh ta mang tính ích kỷ. Anh tin rằng Thượng đế không thể tạo ra một tình cảm tương tự trong một người đàn ông khác. Biểu hiện cực đoan nhất của sự thấp kém trong tình yêu hiện đại nằm ở những câu cuối. Tác giả cố ý “lỡ lời”. Nhà thơ lãng mạn xưa từng mơ được chạm vào “đôi môi” của người yêu. Còn giấc mơ nóng bỏng của nhân vật Brodsky lại là “bộ ngực”., “cặp tuyết lê”.
Dĩ nhiên, Brodsky không thể đứng ngang hàng với Pushkin. Chính ông hiểu điều đó rất rõ. Khi sử dụng những câu thơ bất tử của Pushkin, ông muốn cho thấy thế giới đã thay đổi đến mức nào. Việc bắt chước Pushkin đơn giản là vô ích, bởi trình độ văn hoá của nhân loại đã suy giảm rất nhiều.
Ghi chú bổ sung (ChatGPT):
Cần lưu ý rằng kết luận về “sự suy giảm văn hoá nhân loại” ở đây nên được hiểu như một cách nói mang tính tu từ trong bài phân tích, hơn là một phán quyết tuyệt đối. Trong chính thi pháp của Brodsky, sự “suy giảm” này đồng thời cũng là điều kiện để thơ ca chuyển sang một hình thức mới: thay vì tái lập giọng điệu cổ điển, nó ý thức sâu sắc về sự đứt gãy với truyền thống và biến chính sự đứt gãy đó thành chất liệu nghệ thuật.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.