Thơ » Anh » John Donne
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 09:15
Now thou hast loved me one whole day,
To-morrow when thou leavest, what wilt thou say?
Wilt thou then antedate some new-made vow?
Or say that now
We are not just those persons which we were?
Or that oaths made in reverential fear
Of Love, and his wrath, any may forswear?
Or, as true deaths true marriages untie,
So lovers’ contracts, images of those,
Bind but till sleep, death’s image, them unloose?
Or, your own end to justify,
For having purposed change and falsehood, you
Can have no way but falsehood to be true?
Vain lunatic, against these ‘scapes I could
Dispute, and conquer, if I would;
Which I abstain to do,
For by to-morrow I may think so too.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 09:15
Nay em đã yêu tôi tròn một nhật,
Mai rời đi, em sẽ nói gì đây?
Sẽ bảo rằng có lời hẹn trước nay?
Hay lại nói: giờ hai ta đã khác,
Chẳng còn là người của những ngày qua?
Hay lời thề trong sợ hãi xót xa
Trước Thần Ái tình, ai mà chẳng nuốt?
Hay như chết chóc cắt lìa đôi lứa,
Thì hợp đồng yêu - cái bóng hôn nhân
Chỉ trói buộc cho đến giấc ngủ gần,
Khi bóng chết buông giải thoát?
Hay để biện minh lòng mình đổi khác,
Đã định từ quan, giả trá trong lòng,
Nên phải dối gian để “thuỷ chung” xong?
Kẻ điên rồ ơi, những lời nguỵ biện,
Tôi thừa sức bẻ gãy, nếu tôi thèm;
Nhưng tôi thà im lặng, chẳng tranh xem,
Vì biết đâu, mai tôi cũng đổi lòng!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.