Dawn is, in essence, sinister as fire.
A fume of birdcries in the foaming shadows.
The black and omnipresent burning dew.
A leaf as stiff as jade, inhabited
By curt quarrels of light. The novice sun
As cold as an old woman’s righteous mouth
And soil, itself astir
With sightless unquenched grief to walk alive
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm kia 21:02
Nếu thật tình mà nói
Bình minh là gì nhỉ?
Cũng dữ dằn khốc hại
Như hoả hoạn mà thôi
Tiếng chim kêu hối hả
Trong bóng tối nhạt nhoà
Có giọt sương cháy đỏ
Khắp bụi bờ gần xa
Một chiếc lá cứng đơ
Xanh như màu bích ngọc
Chịu ở lại trên cành
Ánh sáng cùng đấu tranh
Ánh mặt trời tập sự
Cũng lạnh lẽo ban đầu
Như bà già vụng về
Thẳng thắn nói vài câu
Và đất cày xao động
Với nỗi đau vô cùng
Trong đêm dài mờ mịt
Đã sống dậy bước chân
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.