Thơ » Pháp » Jean de La Fontaine » Ngụ ngôn » Tập 4
Đăng bởi hongha83 vào 30/01/2025 09:27
Une Fable avoit cours parmis l’Antiquité:
Et la raiſon ne m’en eſt pas connuë.
Que le Lecteur en tire une moralité.
Voicy la Fable toute nuë.
La Renommée ayant dit en cent lieux,
Qu’un fils de Jupiter, un certain Alexandre,
Ne voulant rien laiſſer de libre ſous les Cieux,
Commandoit que ſans plus attendre,
Tout peuple à ſes pieds s’allaſt rendre;
Quadrupedes, Humains, Elephans, Vermiſſeaux,
La Republique des Oiſeaux:
La Deeſſe aux cens bouches, dis-je,
Ayant mis par tout la terreur
En publiant l’Edit du nouvel Empereur;
Les Animaux, & toute eſpece lige
De ſon ſeul appetit, creurent que cette fois
Il falloit ſubir d’autres loix.
On s’aſſemble au deſert; Tous quittent leur taniere.
Après divers avis, on reſout, on conclut
D’envoyer hommage & tribut.
Pour l’hommage & pour la maniere,
Le Singe en fut chargé: l’on luy mit par écrit
Ce que l’on vouloit qui fuſt dit.
Le ſeul tribut les tint en peine.
Car que donner? il falloit de l’argent.
On en prit d’un Prince obligeant,
Qui poſſedant dans ſon domaine
Des mines d’or fournit ce qu’on voulut.
Comme il fut queſtion de porter ce tribut,
Le Mulet & l’Aſne s’offrirent,
Aſſiſtez du Cheval ainſi que du Chameau.
Tous quatre en chemin ils ſe mirent
Avec le Singe Ambaſſadeur nouveau.
La Caravanne enfin rencontre en un paſſage
Monſeigneur le Lion. Cela ne leur plût point.
Nous nous rencontrons tout à point,
Dit-il, & nous voicy compagnons de voyage.
J’allois offrir mon fait à part;
Mais bien qu’il ſoit leger, tout fardeau m’embaraſſe.
Obligez-moy de me faire la grace
Que d’en porter chacun un quart.
Ce ne vous ſera une charge trop grande;
Et j’en ſeray plus libre, & bien plus en eſtat,
En cas que les Voleurs attaquent noſtre bande,
Et que l’on en vienne au combat.
Econduire un Lion rarement ſe pratique.
Le voilà donc admis, ſoulagé, bien receu,
Et malgré le Heros de Jupiter iſſu,
Faiſant chere & vivant ſur la bourſe publique.
Ils arriverent dans un pré
Tout bordé de ruiſſeaux, de fleurs tout diapré
Où maint Mouton cherchoit ſa vie;
Sejour du frais, veritable patrie
Des Zephirs. Le Lion n’y fut pas, qu’à ſes gens
Il ſe plaignit d’eſtre malade.
Continuez vôtre Ambaſſade,
Dit-il; je ſens un feu qui me brûle au dedans,
Et veux chercher icy quelque herbe ſalutaire.
Pour vous ne perdez point de temps.
Rendez-moy mon argent, j’en puis avoir affaire.
On déballe; & d’abord le Lion s’écria
D’un ton qui témoignoit ſa joye:
Que de filles, ô Dieux, mes pieces de monnoye
Ont produites! voyez; La plûſpart ſont déja
Auſſi grandes que leurs meres.
Le croiſt m’en appartient. Il prit tout là-deſſus
Ou bien s’il ne prit tout, il n’en demeura gueres.
Le Singe & les ſommiers confus,
Sans oſer repliquer en chemin ſe remirent.
Au fils de Jupiter on dit qu’ils ſe plaignirent,
Et n’en eurent point de raiſon.
Qu’euſt-il fait? c’euſt eſté Lion contre Lion;
Et le Proverbe dit: Corſaires à Corſaires,
L’un l’autre s’attaquant ne font pas leurs affaires.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 30/01/2025 09:27
Tôi xin được kể ra đây
Ngụ ngôn nguyên thuỷ từ ngày xa xưa
Chuyện rằng A-léc-xăng-đrơ
Con trai thần Giuy-pi-tơ trên trời
Hắn ta muốn khắp mọi nơi
Không loài nào được sống đời tự do
Muôn loài từ bé đến to
Đều phải khuất phục tên vua bạo tàn
Tuân theo chiếu dụ vua ban
Chư hầu quỳ trước ngai vàng uy nghi
Muôn loài tính toán nghĩ suy
Bàn nhau có thể làm gì được đây
Ở nơi sa mạc cát bay
Muôn loài hội họp cả ngày lẫn đêm
“Chúng ta muốn được bình yên
Thì phải tôn kính kẻ trên ngai rồng
Tên vua tàn ác vô cùng
Nên cần cống phẩm vừa lòng hắn ta”
Thế là náo nức gần xa
Góp tiền góp của để mà cống vua
Lạc đà, Khỉ, Ngựa, La, Lừa
Được giao nhiệm vụ đi đưa chuyến hàng
Đường đi muôn dặm quan san
Nào ai biết được vô vàn tai ương
Một hôm dãi nắng dầm sương
Đoàn gặp Sư tử bên đường thong dong
Sư tử bảo muốn đi cùng
Cả đoàn cảm thấy trong lòng không vui
“Đây là cống phẩm của tôi
Các bạn gánh đỡ chút thôi đáng gì
Nhỡ đâu trộm cướp hiểm nguy
Tay không vướng bận tôi thì giúp cho”
Cả đoàn vừa sợ vừa lo
Nào ai có dám chối từ nó đâu
Cả đoàn kẻ trước người sau
Hành trang dắt díu bên nhau dặm trường
Sư tử sức mạnh phi thường
Ăn chơi phè phỡn trên đường công du
Bạc vàng cống phẩm dâng vua
Nó hòng chiếm đoạt mới vừa lòng tham
Đàn đi giữa chốn non ngàn
Suối reo cùng với vô vàn cỏ xanh
Cừu non náo nức chạy quanh
Rõ là một chốn yên lành biết bao
Thế là Sư tử gầm gào:
“Trời ơi tôi bị làm sao thế này?
Tôi cần tìm ít cỏ cây
Để làm thuốc chữa dạ dày rất đau
Cả đoàn đừng có chờ lâu
Các bạn cần kíp đi mau cho rồi
Tiền tôi hãy trả lại tôi
Cả phần lãi suất sinh sôi trên đường!”
Cả năm con vật đáng thương
Biết đâu Sư tử là phường gian manh
Cống phẩm mất sạch sành sanh
Chẳng dám chống cự nên đành làm ngơ
Chúng về tâu với đức vua
Rằng con Sư tử lọc lừa xấu xa
Cách ngôn cũng nói nôm na
Kẻ cắp thì gặp bà già thế thôi
Can chi đến kẻ tôi đòi
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.